fbpx

Cách làm từ thiện đáng suy ngẫm của tỷ phú Ấn Độ

Tỷ phú công nghệ thông tin Ấn Độ, ông Azim Premji, gần đây đã trở thành nhà từ thiện hàng đầu ở Ấn Độ. Sự hào phóng của ông đã đưa lòng từ thiện trở thành tâm điểm chú ý ở một đất nước mà giàu có không đồng nghĩa với việc phải làm từ thiện, theo BBC.

Tỷ phú công nghệ thông tin Ấn Độ, ông Azim Premji, gần đây đã trở thành nhà từ thiện hàng đầu ở Ấn Độ. Sự hào phóng của ông đã đưa lòng từ thiện trở thành tâm điểm chú ý ở một đất nước mà giàu có không đồng nghĩa với việc phải làm từ thiện, theo BBC.

Gần đây, ông Premji đã cam kết làm từ thiện với số tiền là 7,5 tỷ USD, tổng đóng góp từ thiện của ông hiện ở mức khoảng 21 tỷ USD. Điều này đưa ông vào danh sách những tỷ phú nổi tiếng chuyên làm từ thiện như Bill và Melinda Gates, Warren Buffet.

“Ông ấy là người đóng góp lớn nhất ở Ấn Độ và thậm chí trên cả thế giới”, Deval Sanghavi, đồng sáng lập công ty từ thiện chiến lược Dasra cho biết.

Ông trùm phần mềm 73 tuổi này đã cho đi sự giàu có của mình trong một thời gian dài. Năm 2013, ông Premji trở thành tỷ phú Ấn Độ đầu tiên ký cam kết Giving – một sáng kiến ​​của ông Gates và ông Buffet – nhằm khuyến khích các cá nhân giàu có cam kết dùng một nửa tài sản của họ để làm từ thiện.

Ông Premji đã bỏ học tại Đại học Stanford, Mỹ, khi 21 tuổi, để làm việc tại Wipro, công ty do cha ông sáng lập. Đến nay, Premji đã đưa nhà máy lọc dầu thực vật Wipro phát triển thành một trong những công ty dịch vụ công nghệ thông tin lớn nhất và thành công nhất của Ấn Độ.

Là một người đàn ông kín đáo, ông Premji hiếm khi nói trước công chúng hoặc giới truyền thông. Tuy nhiên, trong những năm qua, lối sống khiêm tốn khác thường, và sự hào phóng của ông đã khiến ông nhận được nhiều sự ngưỡng mộ. Những câu chuyện về việc ông ngồi máy bay giá rẻ, hoặc đôi khi ngồi trên một chiếc xe kéo gây ấn tượng với nhiều người.

Ấn Độ
Ông Premji hiện là một trong những nhà hảo tâm lớn nhất thế giới. (Ảnh: GETTY)

Ngoài ông Premji, các tỷ phú Ấn Độ khác như gia đình Nilekani – đã cam kết dùng 50% tài sản của họ cho hoạt động từ thiện.

Bà Kiran Mazumdr-Shaw, một nữ tỷ phú từng được Forbes vinh danh bởi những đóng góp về công nghệ sinh học, cũng cam kết dùng 75% tài sản sẽ dành cho từ thiện. Và nhiều gia đình khác ở Ấn Độ đã tài trợ cho bệnh viện, trường học, nhà bếp cộng đồng, nghệ thuật và nghiên cứu khoa học.

Từ thiện ở Ấn Độ đang phát triển, nhưng theo lời ông Sanghavi, đồng sáng lập công ty từ thiện chiến lược Dasra thì nó không phát triển đủ nhanh. Từ năm 2014 đến năm 2018, hoạt động từ thiện tư nhân ở Ấn Độ đã tăng 15% mỗi năm, chưa tương xứng với tốc độ tăng trưởng các hộ gia đình siêu giàu ở Ấn Độ trong 5 năm qua là 12%.

Ingrid Srinath, Giám đốc Trung tâm tác động xã hội và từ thiện, Đại học Ashoka, ở Delhi, Ấn Độ, cho biết: “có một nỗi sợ hãi lớn của người đóng thuế”. Và “những người giàu không muốn trở thành đối tượng bị chú ý hoặc trở thành đối tượng cho việc xin tiền”, Ingrid cho biết.

Bà Ingrid cho rằng, một lý do khác có thể là sự giàu có ở Ấn Độ vẫn chỉ mới bắt nguồn từ một thế hệ, và những người giàu có cảm thấy không đủ an toàn để cho đi.

Nhưng theo lời bà Ingrid thì các dữ liệu về hoạt động từ thiện ở Ấn Độ là không đầy đủ, và “khó có thể nói bất cứ điều gì dứt khoát về hoạt động từ thiện ở Ấn Độ”.

Như đại học Ashoka nơi bà Ingrid làm việc được tài trợ bởi khoảng 100 nhà từ thiện, mỗi người đã cho hơn 1,4 triệu USD nhưng từ chối công khai danh tính, “thật không hay khi nói về số tiền bạn đang cho đi”.

Ấn Độ
Bill Gates, Azim Premji, Melinda Gates và Warren Buffet trong buổi họp báo ở Delhi. (Ảnh: GETTY)

Người Ấn Độ giàu có có thể là người có lòng thương nhưng không phải ai trong số họ cũng là những người làm từ thiện. Theo ông Anant Bhagwati, một trong những tác giả của báo cáo về từ thiện của công ty Dasra, hoạt động từ thiện cần các nhà tài trợ.

Ví như, một tổ chức phi lợi nhuận hoạt động để cải thiện vệ sinh có thể sử dụng tiền của nhà tài trợ để xây nhà vệ sinh, thuê thêm người hoặc thậm chí mua máy tính xách tay hoặc thiết bị khác giúp họ hoạt động hiệu quả hơn.

Nhưng hầu hết các nhà tài trợ sẽ đặt ra các điều kiện về cách họ muốn số tiền chi tiêu. Nói cách khác, họ sẽ nhấn mạnh vào nhà vệ sinh đang được xây dựng, đó là sự “cho đi hạn chế”.

Theo ông Sanghavi, một số tỷ phú sẵn sàng cho đem một phần sự giàu có của họ tặng cho những người khác. Một số nhà hảo tâm Ấn Độ nói họ coi mình là “người được ủy thác” của cải, họ tin rằng họ nợ thế giới sự giàu có của họ.

Bà Ingrid nói rằng: Các nhà hảo tâm có thể bị ảnh hưởng bởi nhiều thứ, từ cha mẹ đến cộng đồng đến đức tin. Nhưng sự hào phóng như một tính cách có liên kết chặt chẽ với cách nhìn nhận về thế giới và vai trò của bạn trong đó.

“Nó chắc chắn không liên quan gì đến số tiền bạn có”, bà Ingrid nói.

CATEGORIES
TAGS
Share This

COMMENTS

Wordpress (0)