fbpx

Quê Tôi Đất Độc: Câu chuyện thứ nhất - Con Chó

Đây là chuỗi những câu chuyện vô cùng kì dị, ám ảnh cả tuổi thơ của tôi. Tuy rời rạc nhưng tất cả lại đều xảy ra ở quê tôi - vùng đất từng mang cái tên đất độc với muôn vàn điều khó lý giải.

Quê tôi là làng Bắc Biên, nằm ngay bờ bên kia sông Hồng, dưới chân cầu Long Biên. Bà ngoại có 4 người con: mẹ tôi là cả, dưới có cậu Duy. rồi đến cậu Cường và dì Thủy. Năm 86, cậu Duy sinh con đầu lòng - cái Linh, bà em cũng xin được trong làng về 1 đôi chó, đặt tên là Tin và Mít. Bà em yêu động vật lắm. Bà bảo coi như con Linh và hai con này bằng tuổi nhau. Cứ thế hai con chó ở với bà em, cho đến khi chuyện xảy ra năm 2001, năm đấy cái Linh tròn 15 tuổi.

Quê Tôi Đất Độc: Câu chuyện thứ nhất - Con Chó

Suốt 15 năm sống với chủ, con Tin đặc biệt rất khôn và hiểu ý người. Nó hay tha thẩn chơi ngoài sân, hoặc trông đàn gà cho cậu Duy. Người ta bảo chó càng già càng thông minh. Có khi cậu tôi bảo vào lấy cái rổ trong bếp, nó cũng lững thững đi vào và tha ra cái rổ. Trái với con Tin, con Mít hay gầm ghè, và chỉ thích thui thủi một mình. Nó ít sủa, chỉ gầm gừ trong cuống họng nhưng trông nhà cực tốt. Hình như có vía nó, chó mèo hàng xóm không bao giờ sang phá phách trong vườn nhà tôi. Bà và cậu Duy tự hào về hai con chó lắm.

Năm đấy nước sông lên cao. Chiều tối, con Tin không về ăn cơm như mọi khi. Sáng hôm sau cậu Duy ra sông thì thấy nó nằm chết cạnh bờ tre. Cậu đưa nó về và chôn ở gốc chuối trong vườn. Bà em buồn lắm, cả buổi sáng chẳng nói năng gì.

Quê Tôi Đất Độc: Câu chuyện thứ nhất - Con Chó

Giữa trưa trời nắng to, bà tranh thủ mang cơm ra phơi. Bỗng có tiếng gậy gỗ gõ cọc… cọc… xuống đất, đều đặn từng tiếng một ở sân sau. Nghĩ bụng có khách, bà vào nhà lấy cái nón định chạy ra thì thấp thoáng sau gốc cây, con Mít đang chống gậy, đi bằng 2 chân sau, đầu đội cái nón lá của bà. Nó đi từng bước một từ sân sau, hướng ra cổng. Bà tôi mồm cứng đơ, chỉ lắp bắp được mấy tiếng:

Duy! Duy… ra cứu mẹ.

Cậu mợ em từ nhà dưới chạy lên, nhìn thấy con Mít, đứng khựng lại. Con Mít đi từ từ, đứng bằng 2 chân sau, 2 chân trước nó kẹp lấy cái đầu gậy, đầu đội nón, lưỡi lè ra đỏ hỏn tiến dần ra cổng. Từ sân sau ra cổng khoảng hơn 10m, ba người nhà em đứng như tượng đá, đến khi nó đến gần cổng thì cậu Duy vùng ra đuổi theo. Bóng con Mít khuất sau cái cổng, cũng là lúc cậu tôi lao ra đến nơi nhưng nó đã biến mất.

Quê Tôi Đất Độc: Câu chuyện thứ nhất - Con Chó

Bà lúc này mới hoảng hồn vào nhà thắp hương. Cả ba người nhà tôi mặt cắt không còn giọt máu, về kể lại chẳng ai tin và lại bảo bị hoa mắt. Đêm đấy mưa to, nhà tôi sát bờ sông, năm 2001 chưa có kè, nước vào sâu đủ nghe cả tiếng vỗ ì ạch. Sáng hôm sau cậu Duy ra vườn thì chỗ chôn xác con Tin bị đào be bét, cái xác cũng chẳng còn. Xung quanh chi chít dấu chân chó.
Đến giờ bà vẫn bảo, hai con đấy chưa đi đâu cả, vẫn ở trong vườn, nhưng nhà mình không nhìn thấy mà thôi.

CATEGORIES
TAGS
Share This

COMMENTS

Wordpress (0)