fbpx

Truyện ma nghìn lẻ một đêm: Xắn hộ tôi chiếc ống quần

Ngày còn nhỏ, ông bà mình luôn dặn dò việc có đi đâu chơi thì hạn chế nô đùa ở nơi sông nước vào những khung giờ đặc biệt như trưa hoặc tối muộn. Tại sao lại thế nhỉ? Xem ngay câu chuyện dưới đây để biết thêm chi tiết nhé!

Câu chuyện xảy ra vào khoảng năm 1994 – 1995 gì đó mình không nhớ rõ lắm. Ở quê hương miền trung đầy gió lào và mưa bão nên những câu chuyện của mình cũng ma mị như những giải đất ấy.

Truyện ma nghìn lẻ một đêm: Xắn hộ tôi chiếc ống quần

Hôm đó là vào tầm khoảng tháng 9, trời mưa rất to ông ngoại mình lại có thói quen đi câu cá ở một khúc sông gần nhà. Đến chỗ quen thuộc vẫn thường hay câu cá, ông chuẩn bị sẵn sàng với suy nghĩ hy vọng sẽ bắt được vài con chất lượng.

Truyện ma nghìn lẻ một đêm: Xắn hộ tôi chiếc ống quần

Nhưng đêm đó mới lạ lùng làm sao, trời mưa rất to nhưng bắt mãi chả được con cá nào. Bởi như mọi khi thì giờ đã phải được vài con. Ông mới lấy làm lạ và định bụng ra về thì bỗng thấy một dáng người trên cây cầu gần đó và đang từ từ tiến về phía ông.

Bất giác ông hỏi như một cách xã giao, phần cũng tò mò trời mưa lớn lại đi vào giờ này:

Trời mưa đi đâu thế?

Người đàn ông nhoẻn miệng cười, nụ cười có chút kì dị và khá nhợt nhạt:

Tôi đi chăn vịt mà mưa to quá, ông rảnh thì giúp tôi xắn hộ cái ống quần được không? Nó vướng quá!

Truyện ma nghìn lẻ một đêm: Xắn hộ tôi chiếc ống quần

Ông tôi vốn đã là người nhiệt tình nên nhận lời ngay với lời đề nghị đó. Tiến lại gần, ông càng thấy có điều gì đó kì lạ từ người chăn vịt. Không cần đoán già, đoán non, vừa đưa ống quần lên thì ông ngoại tôi thấy chân rất nhớt. Giật mình, mắt như đứng trong khi ông tôi xắn thêm thì thấy thịt trên chân đang rơi ra.

Truyện ma nghìn lẻ một đêm: Xắn hộ tôi chiếc ống quần

Theo kinh nghiệm từng trải miền sông nước, ông tôi nhận ra ngay bản thân đã gặp thứ dữ rồi, đó là con ma chết trôi lên chọc người và bắt người đi theo. Sẽ nguy hiểm nếu lúc đó nếu như ông tôi bỏ chạy, bởi nó sẽ bắt dìm xuống sông.

Truyện ma nghìn lẻ một đêm: Xắn hộ tôi chiếc ống quần

Nhanh trí, ông đã lấy ít muối để trong túi xát vào hai tay và vuốt vào ống chân tên chăn vịt. Và nó biến mất liền. Sau đó, ông về nhà ngay và không bao giờ ra khúc sông đó đánh cá nữa. Bởi vì theo quan niệm quê tôi, nó đã theo mình thì trước sau nó cũng bắt mình, cách đề phòng tốt nhất là không trở lại nơi đó nữa.

CATEGORIES
TAGS
Share This

COMMENTS

Wordpress (0)